我们倡导探索、睿智、开放、分享的旅行态度。强调行动与思考力,不盲从、不流于表面。在旅行中认知真实世界,积极探寻自我。提供最有价值的旅行资讯以及最实用的旅行经验!

【CRI主播】为你读越语美文:说话 Nói chuyện

境内 旅行者 15℃ 0评论

摘要: 为你读越语美文 洋溢智慧的越文与你巧遇,带你聆听内心的声音。你会在优美的阅读中体味人生,在人生的哲思里提升越文。 说 话 Nói chuyện 我出门不大说话,是因为我不会说普通话。人一稠,只有安静着听,能笑的也笑,能恼的也恼,或者不动声…

【CRI主播】为你读越语美文:说话 Nói chuyện

为你读越语美文

洋溢智慧的越文与你巧遇,带你聆听内心的声音。你会在优美的阅读中体味人生,在人生的哲思里提升越文。

说 话

Nói chuyện

我出门不大说话,是因为我不会说普通话。人一稠,只有安静着听,能笑的也笑,能恼的也恼,或者不动声色。口舌的功能失去了重要的一面,吸烟就特别多,更好吃辣子,吃醋。

Bởi không biết nói tiếng phổ thông, nên đi ra ngoài tôi không hay nói chuyện. Lúc đông người, tôi chỉ ngồi nghe, cười được thì cười, tức được thì tức, hoặc lặng thỉnh. Tác dụng của cái lưỡi đã mất đi một mặt rất quan trọng, còn thuốc thì hút ghê gồm, càng hay ăn dấm ăn ớt.

我曾经努力学过普通话,最早是我补过一次金牙的时候,再是我恋爱的时候,再是我有些名声,常常被人邀请。但我一学说,舌头就发硬,像大街上走模特儿的一字步,有醋熘过的味儿。自己都恶心自己的声调,也便羞于出口让别人听,所以终没有学成。后来想,毛主席都不说普通话,我也不说了。而我的家乡话外人听不懂,常要一边说一边用笔写些字眼,说话的思维便要隔断,越发说话没了激情,也没了情趣,于是就干脆不说了。

Tôi đã từng cố gắng học tiếng phổ thông, sớm nhất là khi tôi vá chiếc răng vàng, và lúc tôi yêu đương và khi tôi đã có chút tiếng tăm, thường hay được mời.Nhưng hễ học nói, lưỡi tôi cứ líu lại, như đi chữ nhất làm mối trên đại lộ, có cái gì đó ngượng ngùng tê tái. Bản thân cũng ớn giọng mình, cảm thấy xấu hổ khi nói chuyện với người khác, nên cuối cùng học không thành. Sau đó nghĩ, Mao Chủ tịch cũng không nói tiếng phổ thông, tôi cũng không nói nữa. Tiếng của quê hương tôi, thì người ngoài nghe không hiểu, thường phải vừa nói vừa lấy bút viết thành chữ, tư duy nói chuyện liền bị cách bức, càng không ham, không thích nói chuyện, vậy thì thôi quách không nói nữa.

【CRI主播】为你读越语美文:说话 Nói chuyện

数年前同一个朋友上京,他会普通话,一切应酬由他说,遗憾的是他口吃,话虽说得很慢,仍结结巴巴,常让人有没气儿了,要过去了的危险感觉。偏有一日在长安街上有人问路,这人竟也是口吃,我的朋友就一语不发,过后我问怎么不说,他说,人家也是口吃,我要回答了,那人以为我是在模仿戏弄,所以他是封了口的。受朋友的启示,以后我更不愿说话。

Mấy năm trước cùng một người bạn lên Thủ đô. Anh biết nói tiếng phổ thông, mọi việc giao tiếp do anh làm tất, có điều đáng tiếc là anh nói lắp. Tuy anh nói rất chậm, vẫn cứ lắp ba lắp bắp, khiến người nghe có cảm giác ngại ngùng muốn bỏ đi. Một hôm, trên đường Tràng An, có người hỏi đường, người này cũng nói lắp. Bạn tôi cứ nín thỉnh, sau đó tôi hỏi, tại sao cậu không đáp, anh ấy bảo: người ta nói lắp, mình trả lời cũng lắp, người ta cho rằng mình nhại người ta, cho nên cứ im là hơn. Được bạn khêu gợi thế, sau này tôi càng không muốn nói chuyện.

有一年夏天,北京的作家叫莫言的去新疆,突然给我发了电报,让我去西安火车站接他,那时我还未见过莫言,就在一个纸牌上写了“莫言”二字在车站转来转去等他,一个上午我没有说一句话,好多人直瞅着我也不说话。那日莫言因故未能到西安,直到快下午了,我迫不得已问一个人×次列车到站了没有,那人先把我手中的纸牌翻了过儿,说:“现在我可以对你说话了,我不知道。”我才猛然醒悟到纸牌上写着莫言二字。这两个字真好,可惜让别人用了笔名。

Mùa hè năm ấy, một nhà văn Bắc Kinh tên là Mạc Ngôn đi Tân Cương. Ông gọi điện đột xuất bảo tôi ra ga Tây An đón. Lúc ấy tôi chưa biết mặt mũi dáng vóc nhà văn này như thế nào, nên viết hai chữ “Mạc Ngôn” vào cái bìa, đi đi lại lại trong nhà ga đợi ông. Cả một buổi sáng chẳng ai nói với tôi một câu, nhiều người nhìn thẳng vào tôi cũng không nói. Hôm ấy, vì có chuyện trục trặc, nhà văn Mạc Ngôn không đến được Tây An, mãi tới lúc sắp về chiều, tôi mới buộc phải hỏi một người, chuyến tàu thứ X đã vào ga chưa, người ấy liền lật ngược tấm bìa tôi cầm trong tay rồi bảo: ” Bây giờ tôi có thể nói với anh, tôi không biết”. Tôi chợt hiểu hai chữ “Mạc Ngôn” viết trên tấm bìa. Hai chữ này hay lắm, “mạc ngôn” là không nói, đừng nói, đáng tiếc đã để người khác dùng làm bút danh.

【CRI主播】为你读越语美文:说话 Nói chuyện

我现在常提一个提包,是一家聋哑学校送我的,我每每把有“聋哑学校”字样亮出来,出门在外觉得很自在。

Tôi hiện giờ, tay thường xách chiếc túi du lịch, do nhà trường câm điếc tặng. Lần nào đi ra ngoài, tôi cũng giơ cái túi có mấy chữ “Trường câm điếc” ra, cảm thấy rất tự do thoải mái.

不会说普通话,有口难言,我就不去见领导,见女人,见生人,慢慢乏于社交,越发瓜呆。但我会骂人,用家乡的土话骂,很觉畅美。我这么说的时候,其实心里很悲哀,恨自己太不行,自己就又给自己鼓劲,所以在许多文章中,我写我的出生地绝不写是贫困的山地,而写“出生的地方如同韶山”,写不会说普通话时偏写道:普通话是普通人说的话嘛!

Không biết nói tiếng phổ thông, có mồm mà khó nói, tôi đã không đi gặp cấp trên, không gặp đàn bà, không gặp người chưa quen biết, dần dần kém xã giao, càng ngây ngô. Nhưng tôi biết chửi, chửi bằng tiếng địa phương, chửi rất thạo. Khi tôi nói như thế này, thật ra trong lòng buồn lắm, giận mình không ra sao, bản thân lại động viên mình, cho nên trong nhiều bài văn, viết nơi sinh của mình, tôi không viết miền núi nghèo khổ, mà viết “nơi sinh như Thiệu Sơn” (quê hương Mao Chủ tịch. N.D.), khi viết không biết nói tiếng phổ thông, lại viết: Tiếng phổ thông là tiếng nói của người phổ thông!

【CRI主播】为你读越语美文:说话 Nói chuyện

一个和尚曾给我传授过成就大事的秘诀:心系一处,守口如瓶。我的女儿在她的卧房里也写了这八个字的座右铭,但她写成:“心系一处,守口如平”,平是我的乳名,她说她也要守口如爸爸。

Một ông sư đã truyền cho tôi bí quyết thành công trong việc lớn: “Tâm hệ nhật xứ, thủ khẩu như bình” (Buộc trái tim lại, miệng giữ kín hũ nút). Con gái tôi cũng viết tám chữ ấy treo trong buồng ngủ của nó để răn mình, song chữ cuối cùng là “bình”, vốn là cái hũ, thì nó lại viết thành chữ Bình. Tên lọt lòng của tôi, nó bảo, nó cũng kín mồm kín miệng như bố.

不会说普通话,我失去了许多好事,也避了诸多是非。世上有流言和留言——流言凭嘴,留言靠笔——我不会去流言,而滚滚流言对我而来时,我只能沉默。

Không biết nói tiếng phổ thông, tôi mất đi nhiều chuyện hay, cũng tránh được nhiều điều thị phi phiền toái. Trên đời có hai chữ lưu ngôn – một lưu ngôn nhờ cái mồm, một lưu ngôn nhờ cây bút. Tôi không có cái lưu ngôn thứ nhất, nên đành phải im lặng khi những lời đồn đại, những lời xì xầm bàn tán dội đến với mình.

【CRI主播】为你读越语美文:说话 Nói chuyện

【CRI主播】为你读越语美文:说话 Nói chuyện

  贾平凹,1952年2月21日生于陕西省商洛市丹凤县棣花镇,毕业于西北大学中文系,当代作家。2008年凭借《秦腔》,获得第七届茅盾文学奖。2011年凭借《古炉》,获得施耐庵文学奖。

文| 贾平凹

主播 | 夏薇

PS:如果您喜欢旅游或者想找个同伴一起旅游的话,qq群(521274868)/关注微博(et59爱旅行)/微信(et59旅行者)
喜欢 (0)or分享 (0)
发表我的评论
取消评论

表情

Hi,您需要填写昵称和邮箱!

  • 昵称 (必填)
  • 邮箱 (必填)
  • 网址